Viện trưởng đứng ở đằng kia, mở to hai mắt nhìn.
Bà không thể tin nhìn chằm chằm đôi vợ chồng kia, không tin được chuyện này do Lương Mộng Nhàn làm?
Quản lý Trương tức giận mắng: "Lương Mộng Nhàn này đúng là tên khốn! Chuyện nhận nuôi là chuyện cả đời của đứa bé, cô ta lại ở đây phá hoại cái gì vậy?”
Phá hoại cái gì?
Thần sắc của viện trưởng có chút hoảng hốt.
Bởi vì.... lúc ấy bà để Hứa Tiễu Tiễu đến trại trẻ mồ côi.
Mà trải qua chuyện này, tất cả bọn nhỏ trong trại trẻ mồ môi đều ghét bỏ Hứa Tiễu Tiễu.
Bà nhìn về phía Hứa Tiễu Tiễu, nhìn thấy cô gái đứng ở đằng kia, đứng thẳng, dáng vẻ quật cường khiến viện trưởng nghĩ tới trước đây cũng có một lần bà mua bánh ngọt bị cô ăn vụng.
Bà hoài nghi đầu tiên là Hứa Tiễu Tiễu, nhưng bất luận có đánh cô thế nào, Hứa Tiễu Tiễu đều cắn chặt răng không thừa nhận.
Cuối cùng, miếng bánh ngọt kia tìm thấy ở sau cửa sổ.
Tính cách Hứa Tiễu Tiễu luôn luôn như vậy, là cô làm cô sẽ bộc trực thú nhận, không phải cô làm đánh chết cô cũng không buộc miệng.
Viện trưởng đứng ở đằng kia, cảm thấy xấu hổ, một lần hít thở xâm nhập tứ chi.
Bà há hốc mồm, muốn nói cái gì, lúc này Hứa Mộc Thâm lại mở miêng: “ Bất luận tám tháng trước xảy ra chuyện gì, nhà họ Hứa giao người cho bà, bà lại không nói một tiếng đuổi cô ấy đi. Là vì hai mươi mấy năm nay, nhà họ Hứa chẳng quan tâm đến cô ấy, bà cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868403/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.