Phía tây nam Nhật đảo có một trang viên yên tĩnh đặc biệt xây bằng gạch hồng, trang viên này vốn thuộc về một vị trưởng lão đức cao vọng trọng của Tam Thần Giáo, đáng tiếc vị trưởng lão đó tu luyện tẩu hỏa nhập ma, không cẩn thận để thần hồn câu diệt cho nên nơi này trở thành nơi vô chủ.
Trang viên chiếm diện tích ba mươi mẫu, hòn non bộ hồ nước nhỏ trong sân nên có cũng có, có khoảng mười tòa lầu gác đủ loại, người hầu tỳ nữ quanh năm sống ở đây quét dọn nơi này sạch sẽ không dính một hạt bụi.
Ở Tam Thần Giáo, phòng ốc dùng để chiêu đãi khách nhân dựa theo thân phận của khách phân thành các cấp khác nhau.
Tòa trang viên này trong số các phòng khách của Tam Thần Giáo được xem như là loại cao nhất, chỉ có nhân vật thủ lĩnh của các thế lực đến mới được ở đây, trưởng lão hộ pháp bình thường đều không có tư cách vào ở.
Thạch Nham và ba người Dịch Thiên Mạc đến nơi này, nhìn ngắm các trụ gỗ được chạm trổ hoa văn bên cạnh, bàn ghế đồ dùng đẹp tinh xảo, cách bố trí phong phú đa dạng, trong lòng thầm khen ngợi, kinh ngạc mãi một hồi vì sự xa hoa của Tam Thần Giáo.
Những người hầu thì diện mạo anh tuấn, còn có các nha đầu xinh tươi khoảnh 14 15 tuổi, ăm mặc mát mẻ để lộ cánh tay và bụng, nước da bánh mật khỏe khoắn, tay cầm đĩa bạc bên trên chất đầy hoa quả tươi sáng bóng, vẻ mặt cung kính đi đến, nâng cao đĩa trái cây lên.
Thạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sat-than/1226188/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.