Ở trên không trung hoang đảo, Thạch Nham cười điên cuồng, cự kiếm thần bí trong tay vung lên, một luồng huyết quang sắc bén đột nhiên bổ về phía ngọn núi cao vài trăm mét phía đối diện. Huyết quang cắt ngọn núi như băm đậu hủ, biến nó thành hai nửa rồi đổ sụp xuống.
Cầm trong tay thanh cự kiếm thần bí, Thạch Nham cảm thấy một loại khoái cảm kì diệu như nắm trong tay cả thiên địa, lực lượng trong cơ thể lưu chuyển ra xung quanh, cảnh vật hiển hiện rõ ràng trong thần thức hắn, không thể áp chế được dục vọng hủy diệt tất cả sinh linh, chỉ hận không thể đem tất cả một kiếm giết chết.
Vui sướng khó tả.
Đằng xa có hai võ giả Thiên Vị may mắn không chết dưới huyết quang, sắc mặt hoảng sợ, không có can đảm xuất thủ, ngay cả tiến tới gần cũng cảm thấy bất an.
Trong mắt các võ giả Thiên Vị, Thạch Nham lúc này như ma thần, không thể địch nổi, chỉ có trốn tránh đi mới có thể an toàn sống sót. Ngay cả ba cường giả Thần cảnh là Thanh Minh, Địa Hoàng, Thiên Hậu cũng lạnh lẽo toàn thân, chỉ lăng không nhìn Thạch Nham cuời lớn, nhất thời không biết xuống tay thế nào.
Chỉ có Thi vương vạn năm của Thi Thần giáo không sợ khí thế cuồng liệt của Thạch Nham vọt tới, dưới quầng sáng ngũ hành, lực lượng ngũ hành trong trời đất ngưng luyện thành quầng sáng Ngũ hành, ánh sáng ngũ sắc tỏa ra chói mắt, khí thế như sóng dậy biển khơi, tích tắc đã tới trước mặt Thạch Nham.
"Hắc hắc hắc."
Nhe răng cười, thần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sat-than/1226272/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.