Ta thiếp đi lúc nào không hay, đến khi tỉnh sắc trời đã sáng rõ, một vài cung nữ tiến vào giúp ta sửa soạn, lại thay bộ giá y đỏ tươi, chuẩn bị lên đường.
Sự việc hôm qua cùng với cô gái kia vẫn quanh quẩn ta, không thể nào gạt đi được. Cô gái ấy đối với ta mà nói, rõ ràng là không hề quen biết nhưng tại sao lại có cảm giác như vô cùng thân thuộc?
Đã rời khỏi lãnh thổ Vân quốc, hoang mạc phía bắc Trường quốc trải rộng kín tầm mắt, gió nổi mang theo cát vàng cuồn cuộn, cây cỏ thưa thớt, xa xa chỉ là cây cổ thụ.
Hết ngày hôm nay, ta sẽ đặt chân tới Ngạo quốc, kế hoạch tẩu thoát đã được chuẩn bị sẵn hết thảy chỉ còn chờ vào nhã hứng của lão thiên a!
Một ngày nặng nhọc lại kết thúc, đêm nay, phải nghỉ tại sa mạc này.
Quân tháp tùng đều bỏ thú rừng nướng, hoa quả đã mang từ trong thành ra ăn, đốt một đống lửa lớn, lại gấp rút dựng trại nghỉ ngơi.
Ta ngồi lặng lẽ quan sát số quân sĩ bên ngoài, toàn bộ đều là quân tinh nhuệ của hoàng gia, muốn tẩu thoát, cũng không dễ dàng.
Một trận gió lớn thổi tới, ngọn lửa cũng bị tạt về một phía, cùng với đó là tiếng náo loạn của đoàn tuỳ tùng. Ta vén rèm đi ra xem tình hình, với đội quân được rèn luyện của Ngạo quốc, hẳn là sẽ không náo loạn chỉ vì một trận gió to a.
Đúng như ta nghĩ, ở ngoài là năm hắc y đang đấu quyết liệt với quân lính. Không khó để nhận thức
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sat-thu-cung-phi/1725536/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.