Lúc Tô Hàm đi ra, cô cảm nhận được ánh mắt mọi người đổ dồn về phía mình đều mang theo sự nóng bỏng và dò xét.
“Tô Hàm, làm tốt lắm.” Tề tướng quân bước đến trước mặt cô, cố kìm nén sự xúc động, nhưng gò má và khóe mắt đều đỏ ửng. Ông bảo Tô Hàm về trước: “Giáo sư Đường đang đợi cô.”
“Được.” Tô Hàm liếc nhìn mặt sông, đã có người đang trục vớt thi thể, nhớ đến miếng thịt cá trong không gian, cô thu hồi tầm mắt, ngoan ngoãn lên máy bay. Trên máy bay, các nhân viên y tế tiến hành các bài kiểm tra cơ bản cho cô, ghi lại huyết áp, mạch đập, v.v.
Giáo sư Đường quả nhiên đã đợi cô từ lâu, vừa nhìn thấy cô liền bảo cô nằm vào trong bồn.
“Bên trong có thuốc giúp thư giãn và bổ sung thể lực, cô ngâm mình một lúc, lát nữa tôi sẽ kiểm tra cho cô.”
Tô Hàm không có ý kiến gì, vừa ngâm mình trong bồn thuốc vừa tiếp nhận các hạng mục kiểm tra bao gồm cả rút máu. Cô rất rõ ràng mối quan hệ của mình với viện nghiên cứu này, nên khá hợp tác với công việc của các nhà nghiên cứu.
Kết quả kiểm tra rất nhanh chóng được đưa ra, nhìn vẻ mặt vui mừng phấn khởi của giáo sư Đường cũng đủ biết, lần thực chiến này, các chức năng của cơ thể và dữ liệu ở tầng sâu hơn đều khiến giáo sư Đường hài lòng.
“Ổn định! Quá ổn định! Chiêu Nghi có thể nói là ổn định nhất trong số 17 người cá thức tỉnh, nhưng trong lần thực chiến đầu tiên, trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-bi-gat-tan-thuoc-dap-vao-dau-nu-phu-mat-the-thuc-tinh-roi/2760326/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.