Có Mộc Hương tới giúp đỡ, Ba Hổ cũng có thể rảnh tay dắt một con cừu đực hai tuổi đi nhà bà đỡ, trên đường gặp vài người dùng ánh mắt phức tạp vừa ghét bỏ vừa ghen tỵ mà săm soi hắn, hắn đanh mặt ngẩng đầu, không thèm để ý đến những kẻ rảnh rỗi sinh chuyện đó.
“Ba Hổ, nghe nói ngươi được một cặp thai đôi long phượng hả?” Một nam nhân liếc nhìn con cừu đực béo tốt, “Ngươi may mắn thật đấy, thảo nào lại chịu dắt một con cừu làm tiền công bà đỡ.”
“Bà đỡ đã tận tâm rồi, đó là phần bà ấy nên được hưởng.” Có người hỏi thì Ba Hổ trả lời.
Thấy hắn dễ nói chuyện, hai phụ nhân cười nói rằng rảnh rỗi sẽ đến nhà hắn xem bọn trẻ, dính chút phúc khí.
“Đợi đầy tháng có thể bế ra ngoài rồi ta sẽ cho các ngươi xem, bọn trẻ giờ còn nhỏ lắm, không được gặp gió, lại hay buồn ngủ, chẳng có gì hay để xem đâu.”
“Ba Hổ, ta muốn xin ngươi hai miếng tã lót của bọn trẻ, nhi tử ta cũng mới cưới tức phụ, ta sẽ mang về đặt dưới gối, năm sau cũng sinh một thai đôi long phượng.” Một phụ nhân cao to đứng trước cửa nhà gọi.
Ba Hổ liếc nhìn hai cái, lắc đầu từ chối, “Ta nhớ được bà đấy, bà từng mắng ta không có lương tâm, tã lót này ta thà cho chó lót ổ cũng không cho bà.”
Lời này của hắn vừa thốt ra, xung quanh im lặng, những kẻ trong lòng chột dạ bứt rứt vội vàng nói chuyện không liên quan với người bên cạnh để lảng đi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2997939/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.