Theo yêu cầu của Mật Nương, Ba Hổ dùng bùn đất và cỏ trộn lẫn vào nhau, trát kín hết các kẽ hở trên chiếc xe lặc lặc. Xong việc, hắn gọi người đến hỏi xem thế nào.
Mật Nương không ra, đứng trong nhà gọi vọng ra: “Chàng tự mình kiểm tra đi, chỉ cần ong mật không bay ra ngoài là được.”
Nàng đang bận rộn trong phòng bếp nướng thịt, đó là thịt bò khô, xắt thành miếng to bằng chiếc đũa, trước hết cho vào nồi hấp mềm, thừa lúc còn ấm nóng phết mỡ bò và nước mật, lớp ngoài cùng rắc thêm vừng, rồi cho vào lò đồng nướng. Đây cũng là lần đầu tiên nàng làm món này, hương vị ra sao nàng cũng không biết, nhưng mỡ bò quả thực là một thứ tốt, bất luận là làm bánh màn thầu hay bánh gạo, hoặc là phết lên thịt đều khiến mùi vị trở nên tuyệt hảo.
“Thúc đang làm gì thế?”
Ba Hổ hơi nhếch mí mắt nhìn thoáng qua tiểu tử đen đúa vừa lên tiếng, cậu nhóc đã lén lút quanh quẩn ở đây rất lâu rồi, mục đích đại khái chính là mùi thơm đang bay ra từ phía cửa.
Hắn trầm ngâm một lát, quyết định vẫn nên đáp lời, “Chính là thứ ngươi thấy đó, đang trát bùn cho chiếc xe lặc lặc.”
“Cái này ta làm thạo nhất, thúc có muốn ta giúp một tay không?”
“Không cần, ta sắp trát xong rồi.”
“Ồ, ta tên là Ngải Cát Mã, ta biết thúc, thúc là Ba Hổ phải không? Bọn họ đều nói thúc rất hung dữ.” Ngải Cát Mã xem như không nghe thấy lời từ chối, múc một cục bùn trát lên tấm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2997963/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.