“Ngồi xuống uống một bát trà bơ rồi hãy về.” Mật Nương chỉ vào Ba Hổ, cố ý nói: “Ba Hổ, đây là khuê nữ nhà chúng ta, tên là Bảo Âm.”
“Không phải đâu.” Bảo Âm vội vàng bước qua ngưỡng cửa, nghe thấy tiếng bước chân phía sau thì vội chạy, nghe thấy giọng Ngải Cát Mã mới quay đầu lại.
“Đừng chạy, ngã đấy. Ta đưa ngươi về.” Ngải Cát Mã bưng một cái rá gạo, bên trong đựng năm sáu cái màn thầu, “Ngươi cứ yên tâm, nhà thẩm ấy sẽ không nhận ngươi làm nữ nhi đâu, người ta không thiếu con.”
Ba Hổ chỉ khi ở trước mặt con ruột của hắn không giữ bộ mặt lạnh lùng đó, quý hiếm như báu vật, làm sao mà lại muốn con nhà người khác chứ.
“Thật không?” Bảo Âm không chắc chắn.
“Thật mà.”
“Vậy sau này ta còn đến nữa.” Tiểu nha đầu béo cắn một miếng màn thầu trong tay, ngọt lịm, không uổng công tiểu nha đầu đã lượn lờ bên ngoài lâu như vậy.
Thịt cừu trong nồi đất đã hầm sôi, lò lửa được nhét đầy phân bò khô. Sau đó, cả nhà rửa mặt rồi vào phòng ngủ. Sáng hôm sau thức dậy, canh thịt cừu vẫn còn ấm, tranh thủ lúc rửa mặt đánh răng lại nhóm lửa đun sôi, thịt cừu được hầm lửa nhỏ suốt đêm mềm nhừ và ngấm vị, nước canh đậm đà, trong tiết thu lạnh lẽo, uống một bát canh nóng hổi, tận đáy lòng cũng thấy ấm áp.
Xe ngựa chở người đi thẳng về phía tây, Lâm Sơn hôm qua còn náo nhiệt, nay đã phủ lên một vẻ tiêu điều, chỉ chớp mắt đã bước vào mùa thu. Càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2997968/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.