Ba Hổ về nhà nói tin tức nghe được cho Mật Nương, Mật Nương hoàn toàn không để trong lòng, “Ta thấy không có quan hệ trong quan phủ cũng sống tốt, ta gả cho chàng sắp hai năm rồi, cũng chưa thấy chàng cầu Hộ huyện thừa làm việc gì, chúng ta cứ thật thà chăn thả, cũng không chọc giận ai. Hơn nữa Hộ huyện thừa là thăng quan điều chuyển đi, chứ không phải bị tịch thu gia sản, có ông ấy ở trên trấn giữ, bình thường cũng sẽ không chọc ghẹo chúng ta.”
Không cần phải đi nịnh bợ Chung Tề, đừng nói hắn ta chỉ quản chuyện viện cứu tế, ngay cả một bộ quan phục cũng không có.
“Chúng ta không trở mặt với hắn là được rồi.” Mật Nương nói.
Ba Hổ nghe xong cười, nói Hộ huyện thừa nghe lời nàng nói chắc chắn sẽ vui, nói cứ như là thăng quan điều chuyển đã chắc như đinh đóng cột rồi.
Vui hay không không liên quan đến nàng, Mật Nương liếc nhìn mặt trời ở trên, mới tháng hai, cứ cách vài hôm lại có một ngày nắng, rau nàng trồng ăn không kịp rồi, lứa này đến lứa khác, dày đặc. Trong nhà lại chỉ có mình nàng thích ăn rau, Ba Hổ và Ngải Cát Mã có cá có thịt tuyệt đối sẽ không gắp thêm một đũa rau xanh.
“Ta đoán chừng tháng ba sẽ bắt đầu tan băng, năm nay sẽ đi Lâm Sơn sớm hơn năm ngoái.”
“Đây mới là bình thường, năm ngoái là đại hàn, năm nàng đến Mạc Bắc bọn ta chưa đến tháng tư đã bắt đầu chuyển nhà di cư, đuổi bò sinh bê con trước khi đến Lâm Sơn.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chay-nan-den-thao-nguyen/2998006/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.