Tí tách—
Tí tách—
Tít—
Lục Nghi Xuyên giật mình mở mắt.
Anh há miệng chậm rãi thở ra một hơi. Vì mất máu quá nhiều, đồng tử anh tán loạn, khuôn mặt trắng bệch, cơ thể cứng đờ lạnh lẽo.
Anh không thể cử động, máu vẫn từ cổ tay chảy xuống. Cái bát hứng máu đã tràn, sàn nhà nhuộm đỏ, không khí tràn ngập mùi tanh nồng.
Tí tách—
Lại một giọt rơi xuống, âm thanh bắn tung khiến thần trí Lục Nghi Xuyên bừng tỉnh. Anh dường như vẫn mắc kẹt trong giấc mơ ban nãy, nhưng sự mất nhiệt và cơn đau cận kề cái chết cuối cùng cũng giúp anh nối lại sợi dây đứt trong tâm trí.
Tí tách—
Anh khẽ nhắm mắt, trước khi kiệt sức, nâng bàn tay phải đã cứng ngắc đè lên cổ tay trái.
Anh có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mất cân bằng, nhịp tim dồn dập, từng đợt rét buốt dần gặm nhấm anh, thôi thúc anh nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Lục Nghi Xuyên không biết lấy đâu ra sức mạnh mà vùng vẫy bò về phía trước. Trước mặt anh, chiếc điện thoại nằm im lặng, vang lên những hồi chuông dồn dập.
Anh toàn thân bê bết máu, sắc mặt tái nhợt như xác chết, nhưng trong mắt lại ánh lên một ngọn lửa mãnh liệt, khiến anh trông như một ác quỷ trở về từ địa ngục.
Anh nghĩ, anh không thể chết.
Anh phải sống.
Sống để giành lại những gì thuộc về anh.
Chuông điện thoại reo rất lâu nhưng không có ai bắt máy, rồi đột ngột dừng lại. Ngay sau đó, "Rầm!"—cánh cửa phòng tối bị đá tung.
Lục Nghi Xuyên ngước lên, chạm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-chet-toi-tro-thanh-meo-cua-ban-thoi-tho-au/2167857/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.