Phủ An Quốc Hầu có diện tích ước chừng 50 mẫu, có địa vị hết sức quan trọng ở Vân Đô tấc đất tấc vàng này.
Đối với Tử Ngọc thân kinh bách chiến mà nói, mặc kệ là độ cao hay phòng ngự của tòa viện này đều chỉ là một bữa ăn sáng.
Tử Ngọc trèo như khỉ lên nóc nhà phủ An Quốc Hầu, nhắm vào sân có ánh đèn sáng nhất, bóng dáng quỷ mị như gió nhẹ thổi qua.
Thủ vệ sân sâm nghiêm, vừa nhìn đã biết không tầm thường, Tử Ngọc là người ưa thích khiêu chiến, biết rõ nơi này nhất định là nơi quan trọng nhất trong phủ.
Nơi đi qua, bao thuốc mê không màu không vị rơi lả tả xuống, người gác đêm không hề biết mà ngủ thiếp đi.
"Tạch~ tạch~ toẹt!"
Tiếng tia lửa xoẹt ra kèm theo tiếng ngáy liên tiếp, một bóng đen mảnh khảnh lấy một chuỗi chìa khóa từ bên hông một đại hán vạm vỡ, khóe miệng hơi nhếch lên.
Đúng là không tốn công sức!
Sân vườn bên ngoài trông vẫn bình thường, nhưng bên trong lại như một thế giới khác.
Khi cánh cửa sắt nặng nề mở ra, thế mà lại không có một chút cảm giác trì trệ.
Căn phòng ước chừng 50 mét vuông với cái giá cao tới nóc nhà, bày đầy sơn hào hải vị cực phẩm đến từ trời nam đất bắc.
Có trong biển, cũng có trên trời, còn có kỳ trân dị bảo đến từ rừng sâu núi thẳm, điều khiến Tử Ngọc bất ngờ nhất chính là một giá trứng cá muối thủy tinh đầy ắp.
Nhâm sâm cùng linh chi trăm năm lại tùy tiện ném ở góc, chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-don-sach-kho-dich-mang-theo-vat-tu-vuot-qua-nam-tai-hoa/2277495/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.