Ngày hôm sau, thương đội khởi hành như đã định, số lượng xe ngựa đi theo trên đường lúc tăng lúc giảm, nhưng cỗ xe la của Tử Ngọc vẫn luôn đi theo ở giữa đoàn xe.
Dọc đường tuyết rơi liên tục, trên mặt đất tích tụ thành một lớp dày, người đánh xe đành phải xuống dắt đàn gia súc đi.
Cả thương đội đều thay sang áo khoác lông dê, chân quấn da dê để giữ ấm, trong gió tuyết, rất khó để phân biệt ra ai là ai trong đội ngũ.
Trên đường đi gặp phải một đội phạm nhân bị lưu đày, bọn họ mặc áo bông nhưng lại chỉ mặc một chiếc quần đơn, đôi giày bông đã sớm bị tuyết thấm ướt, đông lạnh đến da mặt xanh tím, quan sai áp giải cũng bị đông lạnh đến co rút cả tay chân.
Thỉnh thoảng, hắn vung roi đánh một đám người bị lạnh đến sắp mất đi tri giác, nhưng chiếc roi lại không thể xua đi được rét lạnh.
"Mẹ nó, năm nay là cái thời tiết quỷ quái gì thế này, mới đầu tháng 11 đã có tuyết lớn như vậy.
" một gã quan sai dậm chân oán giận nói.
Roi trong tay hắn quất vào một tù nhân không thể đi được, hắn lớn tiếng chửi bới.
“Nếu các người không đi hơn một chút, ông đây sẽ chôn tất cả các người ở chỗ này, chaa!”
…
Vương quản gia vẫy lá cờ nhỏ trên tay, đoàn xe dừng lại, Tiểu Ngũ chạy chậm tới nói chuyện với người đứng đầu của đám quan sai.
Tử Ngọc chỉ có thể nghe được âm thanh đứt đoạn do gió thổi qua và nhìn theo khẩu hình miệng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-don-sach-kho-dich-mang-theo-vat-tu-vuot-qua-nam-tai-hoa/2277511/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.