Tác giả: Tô Nhàn Nịnh
Edit by Freya
Sau đó.
Lúc những bạn học bên cạnh cho rằng, Lục ca đợi bạn cùng bàn mới lâu như vậy, khẳng định sẽ quan tâm vài câu.
Chỉ thấy Lục ca của bọn họ quay đầu, rút sách vật lý ra, lại thêm một tờ giấy và cây bút, động tác rất nhanh chép phạt môn vật lý.
Nếu Bùi Doãn Ca nộp phạt rồi, hắn còn một chữ cũng không nhúc nhích, tuyệt đối sẽ bị lão già kia xé xác.
Mọi người nhìn cặp bạn cùng bàn này: "......"
Thẳng đến lúc tan học.
Bùi Doãn Ca vẫn còn nâng má, chậm rì rì chép phạt.
Lục Viễn Tư bên cạnh nhịn không được, "Cô không định về nhà à?"
Hắn chép đến nỗi tay đã tê dại.
Bùi Doãn Ca cũng không ngẩng đầu lên, "Còn sớm."
Bỗng nhiên.
"Bạn, bạn học Bùi, để tớ chép hộ cậu một chút."
Sở Tri Hành lấy hết can đảm, dò hỏi.
"Không cần."
Bùi Doãn Ca dừng tay lại, lúc này mới đem nắp bút nắp vào, chuẩn bị trở về.
Thấy thế, Lục Viễn Tư cũng đi theo nhẹ nhàng thở ra.
Cuối cùng cũng không cần tiếp tục chép.
"Cậu không về nhà à?"
Bùi Doãn Ca đột nhiên mở miệng hỏi Sở Tri Hành, cái này làm cho Lục Viễn Tư đi theo nhíu mày.
Bạn cùng bàn của hắn, tuy rằng nhìn qua cao lãnh, lại không học vấn không nghề nghiệp, nhưng không phải quá mức mềm lòng?
Sở Tri Hành nhấp môi, muốn nói lại thôi nhìn Bùi Doãn Ca.
"Tôi đi trước đây."
Bùi Doãn Ca ném xuống một câu, chuẩn bị chạy lấy người.
"Bạn học Bùi, cậu là về nhà sao?! Tớ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-duoc-cac-anh-trai-doan-sung-ta-tro-minh-roi/458615/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.