Tác giả: Tô Nhàn Nịnh
Edit by Freya
Nếu không phải người này, mỗi ngày đều chép phạt, ngày hôm qua còn chép xong rồi.
Hắn cũng không cần tối hôm qua suốt đêm chép.
Nghĩ vậy, Lục Viễn Tư càng đoán không ra Bùi Doãn Ca.
Nói cô nghe lời, cô làm trò trước mặt chủ nhiệm giáo dục, đá đổ bàn của Lăng Cát Vi, còn đem Tiền Thành Tuấn đánh vào bệnh viện.
Nói cô kiêu ngạo, thầy vật lý phạt, cô lại nghiêm túc cần mẫn chép phạt……
“Bạn học Bùi, cậu gần đây…… Hình như xinh đẹp hơn.”
Nghe được tiếng nói phía sau, Lục Viễn Tư nhíu mày.
Hắn sao lại không biết, Sở Tri Hành có thể nói loại lời như vậy?
Nhưng mà.
Lúc hắn không kiên nhẫn quay đầu, vừa lúc đối diện sườn mặt của cô gái, lại ngăn không được ngây người.
Lúc trước, hắn cũng biết bạn cùng bàn mới của mình rất xinh đẹp.
Nhưng đuôi mắt ẩn ẩn đè nặng một tầng hồng nhạt, nhìn qua liền thấy không dễ chọc lắm.
Mà hai ngày này, nét mặt Bùi Doãn Ca toả sáng, vốn là mặt mày minh diễm, càng thêm lười biếng phong tình.
Bỗng nhiên.
Hắn nghe được người bên cạnh mặt không đỏ tâm không nhảy nói, “Tiểu Sở, cậu nên nói điều mà người khác không biết.”
Lục Viễn Tư: “……”
Không lâu.
Vào học.
Thầy vật lý thu được hai bản chép phạt hoàn chỉnh, vô cùng vui mừng.
Hai tay ông cầm bản chép phạt, cười nói, “Thấy chưa?
Cho dù là giáo bá, hay là giáo hoa, Triệu Dật tôi phạt, cũng không bao giờ thiếu.”
Lục Viễn Tư: “……”
Bùi Doãn Ca: “……”
Thầy Triệu Dật luôn luôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-duoc-cac-anh-trai-doan-sung-ta-tro-minh-roi/458639/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.