Nghĩ đến đây, Tạ Thu chợt tỉnh táo được vài phần, ngoan ngoãn nằm rạp trên vai Hạ Ti Yến, không dám cử động.
Thế nhưng hai người vẫn dán chặt vào nhau, cậu cảm thấy cái thứ đang hừng hực kia không những không chịu nằm im mà còn càng lúc càng…
Tạ Thu thực sự sợ hãi, dùng hết sức bình sinh muốn rời khỏi cơ thể nóng bỏng của người đàn ông này.
Lần này Hạ Ti Yến buông lỏng lực đạo, mặc kệ cậu giãy giụa bò sang ghế sofa bên cạnh.
Tạ Thu th* d*c từng hơi nhỏ, muốn cố gắng rời xa ghế sofa hơn nữa, kết quả là mũi chân vừa chạm đất, chân đã mềm nhũn không nghe lời.
May mà Hạ Ti Yến đưa cánh tay dài ra, ôm cậu trở lại.
Tạ Thu giãy giụa vô ích: “Tôi, tôi có thể tự đi…”
Hạ Ti Yến hoàn toàn phớt lờ sự giãy giụa nhỏ nhoi đó của cậu, bế ngang cậu lên, giọng khàn khàn đe dọa: “Vẫn muốn bị đánh mông nữa à?”
Tạ Thu lập tức im lặng, rụt rè co ro trong lòng người đàn ông.
Hạ Ti Yến đi về phía cầu thang, cứ thế bế cậu lên tầng hai.
Lúc đầu Tạ Thu còn lo lắng hai người có thể cùng nhau ngã xuống không, dù sao cậu cũng là một người đàn ông trưởng thành cao 1m8.
Lên vài bậc thang, cậu hiểu ra rằng mình đã lo lắng thừa rồi.
Đến cửa phòng, Hạ Ti Yến đá cửa bước vào, đặt người trong lòng xuống ghế.
Tạ Thu hai tay bám chặt vào lưng ghế, lông mi hơi run, mặt đỏ bừng, môi cũng đỏ mọng ướt át.
Hạ Ti Yến cúi người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ga-cho-lao-dai-nguoi-thuc-vat-nha-giau/2992266/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.