Ninh Tuy lên lầu lấy ra chiếc áo vest treo trong tủ, thẫn thờ đưa tay sờ cành lá thêu nổi bằng chỉ vàng trên ngực trái, thời gian chưa qua bao lâu nên từ rễ cây đến cánh hoa vẫn còn giữ nguyên sắc vàng rực rỡ.
1
Cậu vẫn nhớ rõ sự bất ngờ mà bông hồng này mang đến cho mình hôm ấy, đó là điều cậu chưa bao giờ có được trong suốt hai mươi mốt năm sống trên đời.
Lúc này soi gương, cậu lại phát hiện ra một điều, hình thêu thế mà nằm ngay chỗ trái tim.
Cậu xuống lầu hỏi quản gia: "Chú quản gia, Quý Úc Trình biết dùng kim khâu không ạ?"
Quản gia hơi thắc mắc sao Ninh Tuy lại hỏi vậy nhưng vẫn đáp: "Đại thiếu gia sao có thể làm mấy việc này được? Tiểu Tuy cần may gì à? Tìm dì Chu đi, tám giờ sáng mai bà ấy đến rồi."
Nói xong quản gia sực nhớ ra: "Trong phòng lão gia có mấy món đồ thủ công mà đại thiếu gia làm khi học nhà trẻ đấy......"
Ông tưởng Ninh Tuy có hứng thú với tuổi thơ của Quý Úc Trình nên vội vã vào phòng lão gia mở ngăn kéo tìm tòi.
Chỉ chốc lát sau đã tìm được một vài món đồ cũ kỹ.
Quản gia đưa cho Ninh Tuy: "Lúc nhỏ đại thiếu gia không thích nói chuyện, đồ cũng không nhiều, đều cất trong chiếc hộp này cả."
Ninh Tuy không tìm thấy vết tích kim khâu nhưng lại phát hiện ra sách bài tập của Quý Úc Trình hồi bé.
Bình thường Quý Úc Trình viết chữ rồng bay phượng múa, uốn lượn thanh thoát chứ hoàn toàn không giống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ga-thay-toi-cuoi-muon-chet/291090/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.