Họ đến nơi vừa vặn đúng giờ cơm. Cận Hoài Tiêu đi đặt chỗ trước, sau đó cùng Dụ Từ đợi ở sân.
Hai người tìm một chiếc xích đu ở góc sân để ngồi. Vừa ngồi xuống, Từ Hà đã gọi video tới.
"Tiểu Từ, con và Hoài Tiêu gặp nhau chưa?"
Dụ Từ xoay điện thoại về phía Cận Hoài Tiêu: "Người ở đây rồi ạ, bọn con chuẩn bị ăn cơm."
Cận Hoài Tiêu khẽ gật đầu, chào hỏi điềm đạm: "Cháu chào dì."
Từ Hà trò chuyện với Cận Hoài Tiêu vài câu rồi bảo anh đưa máy cho Dụ Từ. Hai mẹ con trò chuyện như chỗ không người, đa số đều là lời dặn dò cô nhớ uống thuốc, trong lòng không thoải mái phải gọi điện về nhà ngay. Bà cũng nhắc cô đồ ăn thức uống mang theo đều phải ăn uống đầy đủ hằng ngày. Ngày nào Từ Hà cũng phải gọi video cho cô một lần mới yên tâm.
Một ngày Dụ Từ phải nhận video từ Cận Hoài Tiêu, từ Từ Hà, rồi Kiều Kiều thỉnh thoảng lại muốn nói chuyện với cô út, bao gồm cả Dụ Thần và Lâm Kim Miên. Mỗi ngày hễ có chút thời gian là cô lại ôm điện thoại gọi video và trả lời tin nhắn.
Nói chuyện với Từ Hà xong, Dụ Từ ngả người ra sau, vừa vặn thu mình vào trong chiếc xích đu, ngẩng đầu nhìn trời: "Em nhớ lần đó em bị gà mổ, anh cứ khăng khăng bắt em đi tiêm phòng. Thực ra chẳng cần tiêm đâu."
"Anh không yên tâm." Ánh mắt Cận Hoài Tiêu dừng trên mu bàn tay cô, vết sẹo đã sớm biến mất không còn dấu vết, phai nhạt hoàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-gui-nham-tin-nham-tin-nhan-cho-nguoi-yeu-cu/3012695/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.