“Kinh nghiệm phải dựa trên những trải nghiệm thực tế của mình mới được, không thể học từ người khác, hy vọng các cậu cũng vậy.” Trần Tuấn Hoành nói.
Trần Tuấn Hoành đã nói đến thế, họ cũng ngượng không hỏi lại, sợ sẽ lộ ra bản thân không có kiến thức.
Nhìn vẻ ngoài thì bầu không khí vẫn rất hài hòa.
……
Hôm sau Kỷ Lê dậy sớm, cậu làm bữa sáng cho Thẩm Thuật Bạch, còn tiện thể quay video lại, ăn sáng xong, cậu theo trình tự khi trước biên tập video xong xuôi rồi mới đăng lên Tiểu Tranh.
Đăng xong, cậu chơi game với Thẩm Thuật Bạch.
Lần này trò chơi đã được update lại.
Kỷ Lê và Thẩm Thuật Bạch chờ game update xong mới vào lại, nhưng vào xong cũng chẳng thấy khác gì lúc chưa update.
Kỷ Lê và Thẩm Thuật Bạch hai người đi tổ đội bốn người.
Vừa vào trò chơi cậu đã đi tìm Thẩm Thuật Bạch, còn nắm tay anh đi cho đỡ buồn.
Thời gian chuẩn bị đã xong, cậu đi theo Đại Bạch, sau đó mở bản đồ đánh dấu một điểm ở thành phố Y.
Tuy khoảng cách hơi xa, nhưng cậu tin Đại Bạch sẽ hoàn thành thôi!
Hai người xuống khỏi máy bay, Thẩm Thuật Bạch tìm một chiếc xe chở Kỷ Lê đến thành phố Y.
Vừa xuống xe, Kỷ Lê đã vội vàng bỏ lại Thẩm Thuật Bạch rồi đi tìm kiếm vật tư.
Thẩm Thuật Bạch muốn đi cùng, nhưng cậu nói: “Đừng đi cùng em, em đã trưởng thành rồi, em phải làm một bé Lê độc lập!”
Bây giờ chơi game ít nhiều gì cậu cũng phải đánh được vài người rồi chứ? Chỗ này cách
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ket-hon-cung-dai-gia-che-dau-than-phan/1301196/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.