Mặt Kỷ Lê nóng bừng.
Thẩm Thuật Bạch nắm tay cậu: “Đi thôi, anh đưa em đi học.”
“Chờ chút.” Kỷ Lê gọi anh lại, “Không mang hoa sao anh?”
Thẩm Thuật Bạch vuốt ve lòng bàn tay Kỷ Lê, “Để lát anh quay lại lấy.”
“Vậy anh nhớ đừng quên nha.” Đây là hoa Thẩm Thuật Bạch tặng cậu đó!
“Ừ.” Khóe miệng Thẩm Thuật Bạch vui sướng cong lên.
……
Thẩm Thuật Bạch đưa Kỷ Lê tới trường.
Kỷ Lê vội vàng chạy vào, chút xíu nữa thôi là tới giờ rồi!
Cuối cùng cũng tới nơi, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó tới hàng ghế sau ngồi xuống.
Chuông vào học vang lên, giáo sư vào lớp rất đúng giờ.
Kỷ Lê nhìn quanh lớp học, không thấy An Tuyên với Phạm Thanh đâu cả, chắc lại đi chơi muộn rồi ngủ quên rồi.
……
Học được nửa buổi, An Tuyên với Phạm Thanh mới lẻn vào bằng cửa sau.
Trông cả hai đều có vẻ mệt mỏi.
Hai người chạy tới ngồi cạnh Kỷ Lê, còn ngáp dài.
Họ ngái ngủ nhìn Kỷ Lê, rồi thở dài.
Kỷ Lê không hiểu tại sao.
Nhưng hai người đều chẳng nói gì, chỉ lấy sách ra rồi nằm gục xuống bàn ngủ bù.
……
Tận khi chuông tan học vang lên, hai người kia mới tỉnh dậy.
Họ còn xoa xoa đôi mắt ngái ngủ.
Ngủ một giấc rồi, cả hai đã tỉnh táo hơn.
Sau đó hâm mộ nhìn Kỷ Lê: “Bọn tôi thực sự hâm mộ những người có thể thuê phòng ở bên ngoài như cậu nha.”
An Tuyên nói xong liền thở dài, Phạm Thanh ưu sầu nói: “Tuyên, hay là chúng ta cũng dọn ra ngoài đi, tôi sẽ bỏ tiền thuê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ket-hon-cung-dai-gia-che-dau-than-phan/1301249/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.