“Sao, anh có mặt làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy, còn không cho chúng tôi nói sao? Nếu không phải anh có ô dù, nếu không phải anh leo lên giường tổng giám đốc, thì có thể trẻ như vậy đã làm tổng giám đốc sao?”
Tôi suýt bật cười: “Biết tôi có ô dù mà vẫn buôn chuyện như mấy ông bà già ở đầu làng, vị Đỗ đại gia này, anh cũng giỏi thật đấy nhỉ?”
Đỗ Hằng nhìn là biết lớn hơn tôi vài tuổi, lăn lộn trong công ty mấy năm cũng không lên được chức lãnh đạo nào, thế là bị chọc tức đến phá vỡ giới hạn.
Chắc là không ngờ tôi sẽ sảng khoái thừa nhận như vậy, hắn ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đầy tức giận và không cam lòng.
Rõ ràng, những lời cảnh cáo trước đây hắn ta không hề để tâm.
Khóe môi tôi nhếch lên, giật lấy ly cà phê trên tay hắn ta, trực tiếp đổ từ trên đầu hắn xuống, nhìn vẻ mặt hắn ta thành công chuyển sang chế độ tức giận.
Xung quanh vang lên một loạt tiếng hít hà.
Tôi giả vờ vô tội: “Đỗ đại gia, anh phải cẩn thận đấy, nếu còn nói xấu tôi sau lưng nữa, tôi sẽ đi mách đại gia chống lưng của tôi, bảo cô ấy cho anh cuốn gói cút khỏi đây, rồi cấm vận anh trong toàn ngành, hiểu chưa?”
Đỗ Hằng cuối cùng cũng thành thật, sợ hãi đến mức liên tục lắc đầu.
Tôi rất lịch sự trả lại ly không cho hắn ta: “Vậy thì tốt rồi, thật ra tôi cũng không thích bắt nạt ở công sở, mọi người cứ ngoan ngoãn đi, cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2902652/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.