Lông mày tôi càng nhíu chặt hơn, ngoài cửa còn có một người phụ nữ to cao chặn ở đó, cô ấy nhất định phải dây dưa không rõ ràng với tôi vào lúc này sao?
"Cô đừng quản tôi làm việc chính sự gì, bây giờ tôi có việc gấp cần xử lý, cô ra ngoài trước đi."
Giang Vũ Vi dường như hơi nóng nảy, cô ấy kéo kéo váy, mặt đỏ bừng, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh: "Ra ngoài nhường chỗ cho anh ư? Trông tôi giống người ngốc đến thế sao?"
Tôi thấy cô ấy tâm trạng không ổn, vừa định mở miệng giải thích, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Người phụ nữ bên ngoài la lên: "Anh Diệp, anh đang làm gì thế? Sao tôi nghe thấy anh đang nói chuyện với ai đó."
Lòng tôi thắt lại, vội vàng đối phó: "Không có gì, chỉ là nước lạnh quá, làm tôi giật mình thôi."
Cô ta dường như càng sốt ruột hơn: "Anh đừng bắt tôi đợi lâu quá, thật sự không được thì chúng ta tắm chung đi, tắm uyên ương luôn, anh là người đã có gia đình rồi, chắc hẳn hiểu cái cảm giác k*ch th*ch này mà, sướng lắm đấy!"
Tôi cứng họng nói: "Biết rồi, cô đợi thêm lát nữa."
Ánh mắt bên cạnh càng lúc càng lạnh lẽo, tôi không cần nhìn Giang Vũ Vi cũng có thể tưởng tượng được biểu cảm của cô ấy lúc này. Quả nhiên, vừa cúi đầu, tôi đã thấy trên gương mặt vốn thanh tú của cô ấy giăng đầy mây đen, trong mắt cuộn trào sự tức giận dữ dội, bàn tay nắm lấy tay tôi cũng càng thêm chặt.
Cô ấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2902676/chuong-233.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.