Hừ, tôi đã nói rồi mà, tác phẩm của tôi vừa đỏ vừa chuyên, lại còn bắt kịp xu hướng thịnh hành hiện tại, về mặt kỹ thuật cũng không thể chê vào đâu được, tuyệt đối là thuộc top ba, nhưng đạt được thành tích tốt đến vậy, quả thật là nằm ngoài dự đoán của tôi.
Thư ký phấn khích gật đầu.
Nhưng chúng tôi đều không để ý thấy, nụ cười đắc ý của Đỗ Hằng lập tức cứng đờ trên mặt, Phùng Tử Thành cũng vậy, cả hai đều tỏ vẻ tức giận.
Tôi sải bước dài, vững vàng đi về phía sân khấu, mỗi bước chân đều chắc chắn, mục tiêu thẳng hướng Giang Vũ Vi – cô ta với tư cách là người đứng đầu bên phía tài trợ, đích thân trao giải cho người đứng đầu.
Tôi đứng trước mặt cô ta, ánh mắt đầy ý cười và mang theo chút vẻ khiêu khích. Cái đồ phụ nữ này trước đây cứ luôn mồm nói tôi là đồ bỏ đi, giờ thì xem đây, tôi đường hoàng đứng nhất rồi, chắc lòng cô ta đang ngổn ngang trăm mối đây.
Giang Vũ Vi dùng đôi tay thon thả trắng nõn cầm lấy chiếc cúp, chiếc cúp trong tay càng làm tôn lên vẻ đẹp của đôi ngón tay ấy. Đôi mắt đen láy của cô ta chạm phải ánh nhìn đắc ý của tôi, khóe môi khẽ giật giật, giọng trầm thấp nói: “Xem anh đắc ý chưa kìa, cái đuôi cứ muốn vểnh lên trời rồi.”
Tôi khẽ hừ một tiếng, nhỏ giọng đáp trả: “Giật giải nhất mà không kiêu ngạo thì bao giờ mới kiêu ngạo?”
Giang Vũ Vi cúi đầu cười, gương mặt mày dài mắt phượng, môi hồng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2902730/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.