Nói xong, cô ấy quay lưng bỏ đi không thèm nhìn lại, cánh cửa biệt thự đóng sập lại, khiến tim tôi giật thót.
Tôi cũng bị chọc cười, cút thì cút chứ, ai mà thèm!
Ngay cả khi cô ấy muốn gặp tôi, tôi còn phải xem xét đã!
Nhặt tiền trên đất, tôi trở về nhà mình. Vừa về đến nhà, trời đã tối sầm đáng sợ, gió rít từng cơn, cảm giác như sắp có mưa bão lớn.
Sạc điện thoại xong, tôi định tính toán xem mình còn bao nhiêu tiền tiết kiệm, dù sao gần đây cũng “kiếm” được không ít. Ai dè vừa mở máy lên, ôi trời ơi, điện thoại suýt thì nổ tung.
Hứa Dật Khang đã gọi cho tôi hơn bốn mươi cuộc điện thoại, còn có một đống yêu cầu gọi video, gọi thoại.
Tim tôi thắt lại, vô cớ cảm thấy căng thẳng. Dật Khang bình thường ít khi liên lạc với tôi điên cuồng như vậy, cô ấy sẽ không thật sự gặp chuyện gì chứ?
Tôi vội vàng gọi lại, điện thoại nhanh chóng được kết nối.
“Dật Khang, cậu không sao chứ? Sao lại gọi cho mình nhiều điện thoại thế…”
Lời còn chưa nói hết, Hứa Dật Khang đã ngắt lời tôi, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào.
“Diệp Thu, Cố Mạnh Mạnh gặp chuyện rồi! Đêm qua người của đoàn làm phim liên hệ với mình, nói cô ấy bị tai nạn xe, giờ đang ở bệnh viện. Đêm qua mình gọi cho cậu không được, nên đã báo cho chú dì rồi. Bọn mình giờ vừa xuống máy bay, đang trên đường đến bệnh viện…”
Tôi nghe xong, cả người choáng váng, đứng bật dậy, lòng nóng như lửa đốt.
“Tai nạn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2902758/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.