“Ông Diệp à, ông đúng là đã dạy dỗ ra một đứa con trai ‘tuyệt vời’, thật khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác. Tôi nói cho ông biết, sức chịu đựng của tôi có hạn. Nếu ông không muốn phá sản thì hãy dạy dỗ lại con trai mình cho tử tế, nói cho nó biết phải làm rể người ta như thế nào!”
Sau khi bà Giang biến mất, buổi đấu giá vẫn tiếp tục sôi nổi như thường, chỉ là, món đấu giá thứ bảy lại không phải là bàn cờ ngọc mà chúng tôi hằng mong đợi, mà thay vào đó là một món đồ khác. Tôi cau mày thật chặt, Bạch Thái Vy bên cạnh nhẹ giọng nói: “Có khi nào bị hoãn lại không? Hay là mình kiên nhẫn đợi thêm chút nữa.”
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cho đến khi buổi đấu giá kết thúc, bàn cờ ngọc kia vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Đám đông dần tản đi, Bạch Thái Vy ôm hai món đồ đấu giá trong lòng, chặn người dẫn chương trình lại gặng hỏi: “Không phải nói món thứ bảy là bàn cờ ngọc sao? Sao không thấy đâu? Trong danh sách rõ ràng có ghi mà!”
Người dẫn chương trình là một phụ nữ xinh đẹp và tháo vát, khóe môi treo nụ cười chuyên nghiệp: “Ban đầu đúng là có, nhưng sếp Triệu bên chúng tôi nói muốn giữ lại cho một người bạn, nên đã tạm thời rút xuống.”
Sếp Triệu?
Tôi cau mày, cái tên này sao nghe quen tai thế, hình như đã nghe ở đâu rồi.
Bạch Thái Vy mím môi, tỏ vẻ không vui: “Chúng tôi cũng rất muốn món đấu giá này, không biết bạn của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2903605/chuong-409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.