Bên tai truyền đến giọng nói điên cuồng và tức giận của Phùng Tử Thành: “Diệp Thu, nhìn thấy tôi thảm hại lẽo đẽo theo phú bà béo ú, cậu đắc ý lắm phải không? Nếu không phải vì cậu ngày đó, cuộc thi Đồ họa Render tôi đã không thua thảm hại như vậy, bị tất cả mọi người cười nhạo, càng không đến nông nỗi này!”
“Hừ, cậu đến tham gia cuộc thi Đồ họa Render lần này đúng không? Phải, cậu giành giải nhất cuộc thi lần trước, trở thành đệ tử ruột của thầy Tần, công thành danh toại rồi phải không? Nhìn thấy tôi đi cùng phú bà béo ú, đến cả liếc mắt cũng không thèm nhìn tôi một cái, hả?”
“Tôi đã thề, nếu gặp lại cậu, tôi nhất định sẽ hủy hoại cậu bằng mọi giá! Muốn thi đấu đúng không? Đợi tôi phế đôi tay của cậu, xem cậu làm sao mà thi đây?!”
Vừa nói, hắn vừa giơ chân định giẫm lên tay tôi.
Tôi vội vàng né tránh, vùng vẫy đứng dậy, nhưng cú va chạm vừa rồi khiến tôi choáng váng, eo hình như cũng bị hắn đạp trúng. Cứng rắn chống trả chắc chắn không phải cách hay, đáng tiếc điện thoại của tôi bị văng đến bên cạnh thang máy, căn bản không với tới được.
Tôi đành câu giờ, mong thang máy nhanh đến, có người vào cứu tôi.
“Phùng Tử Thành, tại sao tôi phải coi thường cậu? Chuyện này dừng ở đây đi, nếu còn làm loạn nữa, ai cũng không dễ chịu đâu…” tôi th* d*c nói.
Cái tên Phùng Tử Thành này, rõ ràng là quá am hiểu quy luật kẻ phản diện yểu mệnh, nói thêm nửa câu với tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-ly-hon-nu-tong-tai-lanh-lung-hoi-han-phat-dien/2903815/chuong-619.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.