Hoa Thanh Nguyệt khẽ cười duyên, hai lúm đồng tiền nơi khóe miệng thoắt ẩn thoắt hiện, đôi mắt đẹp mang theo nét e lệ riêng biệt của thiếu nữ mới lớn:
“Là Lê ca ca đưa, Thanh Nguyệt tiếc không nỡ dùng vội, muốn giữ lại, chờ đến thời khắc quan trọng nhất mới mang lên.”
Nghe vậy, trong lòng Lục Lê bỗng dâng lên một trận thương tiếc yêu chiều, phất tay cười nói:
“Trâm kia vốn chẳng phải thứ gì quý báu, nếu muội thích, ngày khác ta đưa luôn cho muội tám cây mười cây, mỗi ngày thay một kiểu.”
“Lê ca ca ~” Hoa Thanh Nguyệt gọi một tiếng dịu dàng đến mức có thể khiến người mềm lòng.
Thấy nàng cười duyên thẹn thùng, Lục Lê lại càng săn đón ân cần, muốn đưa nàng đến bên xe ngựa. Ban đầu vốn định để nàng ngồi cùng xe với muội muội mình, nào ngờ Lục Tri Ninh lại giành trước, ra hiệu cho mã phu đánh xe đi mất.
“Ngươi—Lục Tri Ninh! Thanh Nguyệt muội muội còn chưa lên xe, ngươi đi cái gì mà đi?”
Đáp lại hắn chỉ là tiếng hí dài của tuấn mã. Lục Tri Ninh thò đầu ra, làm mặt quỷ trêu chọc hắn ta một cái, rồi vèo một tiếng, xe ngựa khuất bóng nơi cổng lớn Lục phủ.
“Lục Tri Ninh! Ngươi chờ đó cho ta!”
Lục Lê gào lên một tiếng, rồi quay sang nhìn Hoa Thanh Nguyệt bên cạnh, áy náy mở miệng:
“Thanh Nguyệt muội muội, chờ về ta nhất định sẽ để mẫu thân dạy dỗ lại nàng cho đàng hoàng.”
Hoa Thanh Nguyệt chỉ mỉm cười, giọng bình thản:
“Lê ca ca chớ bận lòng, Tri Ninh dù sao cũng là muội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769644/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.