Hoa Thanh Nguyệt chỉ cảm thấy đuôi mắt khẽ giật, môi còn chưa kịp hé mở thì giọng nói trầm thấp của Lục Diễm đã vang lên sát bên tai:
“Nàng vừa bảo gối xe ngựa quá cứng, một hai đòi nằm trong lòng ta... Nàng rõ mà, chỉ cần là chuyện nàng muốn làm, ta xưa nay chưa từng có cách nào từ chối.”
Mặt nàng lập tức đỏ bừng, luống cuống đứng bật dậy khỏi người hắn.
Nàng vốn định vạch trần chiêu trò vụng về của hắn, nhưng quả thật... không có bằng chứng.
Chưa đợi nàng ngồi ổn, xe ngựa bất ngờ dừng lại không báo trước.
Do quán tính, cả người nàng nghiêng ngả nhào thẳng vào lòng ng.ực Lục Diễm.
Chuỗi sự việc diễn ra quá bất ngờ, khiến cả hai đều sững lại, như thể thời gian cũng ngưng đọng.
Thân hình nàng nhỏ nhắn linh hoạt, vòng eo mềm mại như nhành liễu, đặc biệt trước ngực còn mềm mại dán chặt vào thân hình rắn chắc của hắn.
Trong khoang xe trở nên im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim đập “thình thịch” vang vọng bên tai – dồn dập, nóng bỏng, không rõ rốt cuộc là của ai đập mạnh hơn.
Bàn tay to của hắn rất cẩn thận dừng lại nơi lưng nàng, động tác nhẹ nhàng như sợ làm nàng đau. Giọng hắn khàn khàn, khô khốc, mang theo một tia bối rối mà khó phát hiện:
“Nàng… vừa rồi chính là như vậy nhào vào, cho nên, Thanh Nguyệt, thật sự… không trách ta được.”
Đầu óc Hoa Thanh Nguyệt trống rỗng, chỉ muốn thoát khỏi tình cảnh xấu hổ đến chết người này càng nhanh càng tốt.
Dù là cưỡi ngựa trên đường cũng còn dễ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769855/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.