“Ta muốn dẫn nàng đi ngắm sao trời, đảm bảo nàng sẽ thích. Không đi thật sao?”
“Sao trời?” Hoa Thanh Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, chỉ thấy một màu đen thẫm như mực, làm gì có sao với trăng? Nàng lắc đầu từ chối: “Ta phải về, nếu thật có sao, ta cũng có thể ngắm từ sân nhà. Cần gì phải theo ngươi?”
Người đàn ông này tâm cơ sâu như biển, chỉ một chén cháo thôi nàng còn phải cảnh giác, huống hồ gì là đi chung ra ngoài ngắm sao trời.
Hoa Thanh Nguyệt không muốn đoán tâm tư hắn nữa, đã bước đi được mấy bước.
“Được rồi, nếu không muốn đi thì ta đưa nàng về.” Lục Diễm bước nhanh lên, nắm lấy tay nàng, “Hôm nay ta mới bắt được một con cá, đang nấu canh. Về tới nơi là có thể uống nóng rồi.”
Canh cá?
Hoa Thanh Nguyệt hơi khựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn: “Đi đâu xem?”
Lục Diễm bật cười khẽ — chiêu này đúng là thử lần nào cũng trúng.
Thanh Nguyệt thật sự đáng yêu quá mức.
“Đi rồi sẽ biết.” Hắn thuận tay kéo nàng lên ngựa, ôm nàng rời khỏi thành.
“Ra khỏi thành?”
“Ừ.”
“Nhưng ban đêm cửa thành cấm ra vào mà.”
“Không sao cả.”
Mấy hôm nay, hắn suốt ngày bận bịu trong sân và bếp, khiến nàng suýt quên mất thân phận thật của hắn — một người chỉ cần đứng yên một chỗ cũng khiến người khác không dám cản đường.
Không bao lâu sau, hai người đã đến núi Bạch Lộc.
Lục Diễm nhẹ nhàng bế nàng xuống ngựa, cúi đầu ghé sát tai nàng, giọng trầm ấm và dịu dàng:
“Thanh Nguyệt, nhắm mắt lại.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-thanh-lanh-quyen-than-luan-ham-truy-the-thanh-nghien/2769858/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.