Dù không phải là lần đầu tiên trêu chọc Lục Hoặc như thế, nhưng Kiều Tịch vẫn cảm thấy kíƈɦ ŧɦíƈɦ như cũ.
Lục Hoặc nhũn người trên xe lăn, anh hơi ngẩng đầu lên, nhắm hai mắt lại có vẻ khó chịu.
Lúc mở mắt ra lần nữa, đôi mắt anh càng trở nên đen thẫm và ướŧ áŧ hơn.
Cô có thể nghe rõ tiếng thở của anh trong căn phòng yên tĩnh này.
Nhẹ nhàng, gấp gáp, mềm mại khiến tai Kiều Tịch muốn nhũn ra.
"Lục Hoặc." Kiều Tịch to gan làm chuyện xấu còn không biết đường hối cải, cô cố ý tò mò hỏi anh: "Anh làm sao thế?"
Trong mắt Lục Hoặc dường như toàn là men say, tóc mái rũ xuống trán hơi lộn xộn, che đi hàng mi dày nhưng lại làm nổi bật cái chồi nhỏ đang bị bóp, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng rất hấp dẫn.
Cảm giác kì lạ kéo tới khiến Lục Hoặc nhũn người tựa lưng vào xe lăn.
Anh nghiến chặt răng, nhưng dù sao cũng vừa mới uống rượu nên sự kìm chế không thể nào bằng lúc còn tỉnh táo được, tiếng rêи ɾỉ không nén nổi bật ra, thực sự gợi cảm khiến người ta mê muội.
"Tịch Tịch." Giọng nói trầm ấm êm tai khiến người ta như say trong đó.
"Tôi đây."
Lục Hoặc hơi ngửa đầu lên, ánh mắt mơ màng nhìn trần nhà, anh gọi lên trong vô thức: "Tịch Tịch."
Tai Kiều Tịch sắp nhũn cả ra rồi.
Chết mất thôi!
Sức chịu đựng của Lục Hoặc đã đến giới hạn, mà anh cũng không muốn nhịn nữa.
Tiếng thở ngày càng rõ ràng hơn, còn liên tục gọi tên Kiều Tịch.
Trái tim nhỏ của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/1055335/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.