Kiều Tịch chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, đôi mắt đen láy của bé Lục Hoặc cũng chớp chớp nhìn lại.
Hai người đều chìm trong trạng thái kinh ngạc.
Dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn, nhưng nhìn thấy bé Lục Hoặc đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, Kiều Tịch vẫn ngạc nhiên sợ hãi.
Cô vừa phục hồi tinh thần lại đã không nhịn được đưa tay bóp bóp hai má núc ních thịt của bé, gương mặt mềm mại co dãn, cảm xúc dưới tay cực kì thật.
Kiều Tịch cười tươi: "Hoặc Hoặc, hoan nghênh em."
Hai má bị bóp bóp khiến bé Lục Hoặc biết mình không nằm mơ.
Bé có hơi sợ hãi, hơi chần chừ, hỏi thật cẩn thận: "Chị biết em à?"
Kiều Tịch gật gật đầu, giọng nói của cô dịu dàng dễ nghe, vô cùng êm tai: "Chị biết em."
Bé Lục Hoặc lại hỏi: "Thế chị là ai? Em chưa thấy chị bao giờ." Đôi tay bị lạnh đỏ bừng lên, nắm chặt lấy tay vịn xe lăn.
Kiều Tịch xoa xoa đầu bé: "Chị là Tịch Tịch."
"Em biết viết tên Tịch Tịch." Nghe Kiều Tịch tự giới thiệu, đôi tay nhỏ bé đang siết chặt thả lỏng ra theo bản năng, sự sợ hãi và căng thẳng trong mắt bé cũng biến mất.
Đối với bé, cái tên Tịch Tịch này rất quen thuộc.
Bé thích cái tên Tịch Tịch này.
Kiều Tịch vui vẻ, lần này không hề giống những lần trước, chỉ có thể nói hoặc là chạm vào bé Lục Hoặc, lần này cô có thể mặt đối mặt trao đổi với bé Lục Hoặc rồi.
Bé Lục Hoặc bắt đầu nhìn ngắm xung quanh.
Bé đang ở giữa một căn phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/1055343/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.