Mặt trời dần dần lên cao, ánh mặt trời sáng sớm càng ngày càng mãnh liệt, khiến người ta trở nên nóng nực.
Kiều Tịch ý thức được, Lục Hoặc nghiêm túc.
Bà Lý đã đi ra ngoài tìm hàng xóm nói chuyện, trong phòng chỉ có cô và Lục Hoặc.
Cô đưa Lục Hoặc trở về phòng, đột nhiên có cảm giác tội lỗi của học sinh tiểu học làm chuyện xấu.
Cô chống gậy đi kéo rèm lên, khóa kỹ cửa, trong phòng không bật đèn, ánh mặt trời bên ngoài xuyên thấu qua bức rèm, tạo thành ánh nắng màu đỏ hồng.
Trong phòng có thêm vài phần ái muội.
Lục Hoặc chủ động từ xe lăn dời đến trên giường.
Anh ngồi tựa vào tường.
Kiều Tịch vừa chuẩn bị xong giá vẽ và giấy vẽ, lúc ngẩng đầu nhìn thiếu niên, trái tim nhỏ của cô đột nhiên nhảy loạn lên.
Cô chỉ thấy thiếu niên không nhanh không chậm cởi từng cúc áo sơ mi trắng!
Ngón tay anh thon dài đẹp đẽ, đốt ngón tay rõ ràng, đầu ngón tay cũng lộ ra hơi thở cấm dục, cúc áo dưới ngón tay linh hoạt của anh dễ dàng bị cởi ra.
Trái tim nhỏ của Kiều Tịch lại không biết cố gắng nhảy loạn lên.
Sườn mặt của thiếu niên có góc cạnh rõ ràng, rất hoàn mỹ, cần cổ thon dài, yết hầu nổi lên, tầm mắt cô giống như bị đầu ngón tay của anh câu dẫn, từng chút từng chút bị đưa xuống dưới.
Đôi mắt to xinh đẹp của Kiều Tịch càng ngày càng sáng rực.
Ngón tay cởi cúc áo của thiếu niên đột nhiên tạm dừng, Kiều Tịch chớp mắt, đôi mắt nhỏ có chút bất mãn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-toi-cuop-di-nam-phu-nu-chinh-khoc-roi/1055386/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.