“Anh không đi cùng bọn em sao?”
Lâm Mạc ôm một bọc đồ ăn vặt hỏi Bạch Thời Viên, đoàn làm phim đã rời đi trước, hiện tại nhóm giáo viên và sinh viên đại học đang chuẩn bị lên xe khách khởi hành quay về Kinh thị.
Bạch Thời Viên lắc đầu, hắn tự đi xe riêng tới đây, hơn nữa cũng không có thói quen chen chúc đông người như vậy.
Nhìn người trước mắt lộ rõ vẻ mất mát, hắn đột nhiên tới gần.
Lâm Mạc chưa kịp phản ứng liền thấy Bạch Thời Viên vươn tay sờ soạng hỏi: “Di động đâu?”
Lâm Mạc ngốc lăng, theo bản năng nói: “Túi… túi quần bên phải.”
Bạch Thời Viên rút lấy di động của cậu, để cậu mở khóa sau đó nhập số của hắn vào, một hồi sau mới trả lại: “Nhớ gọi cho tôi.”
Thấy Lâm Mạc vẫn đang ngây người, hắn mỉm cười, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mềm, xoay người rời đi.
Trên xe khách có sinh viên nhỏ giọng cảm thán: “Oa, là số điện thoại của Bạch Thời Viên, tôi cũng muốn xin…”
“Đừng mơ hão nữa, người ta còn lâu mới cho cậu.”
“Tôi chỉ nói vậy thôi mà…”
Lâm Mạc cúi đầu xem di động, màn hình hiển thị ba tin nhắn mới của A Trạm, A Sơ và A Khiêm, cậu cẩn thận trả lời từng người rồi mới xoay người lên xe.
Bởi vì dây dưa với Bạch Thời Viên cho nên khi Lâm Mạc lên xe, chỗ ngồi đã gần kín hết.
Nhìn một vòng xung quanh, Lâm Mạc nhận ra ghế bên cạnh Mạnh Kỷ Nhung và Trọng Nính đều còn trống, cả hai đồng thời nhìn về phía Lâm Mạc, một người gác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-khi-xuyen-ve-moi-ngay-deu-o-tu-la-trang/453298/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.