Thái độ của Tiêu Chước vô cùng mập mờ, hắn đối với nàng luôn tìm mọi cách dung túng, không có chuyện gì to tát cũng chiếu cố nàng thật tốt, không chỉ lo lắng cho cảm xúc của nàng, còn có thể thỏa mãn tất cả yêu cầu hợp lý cùng bất hợp lý của nàng.
Ngày đó đi Tượng Cô quán hắn chọc nàng nóng nảy, sau đó nửa tháng mỗi ngày đều làm mặt cười, vô cùng ân cần.
Ngay từ đầu Ngô Mạn không thích ứng được nhưng dần dần cũng trở nên quen thuộc, đến khi nàng ý thức được có gì đó không ổn, hình như nàng đã rơi vào lưới lớn của Tiêu Chước.
Ngô Mạn ngồi ở tiền sảnh Lục phủ, nàng nâng má, khuôn mặt đầy sầu não, “Nguyệt Linh, ta cảm thấy Tiêu Chước thích ta.”
“Ai?”
Tiêu Chước là ai? Ngô Mạn nhìn vẻ mặt mờ mịt của Nguyệt Linh, thở dài.
Nàng thật sự là tức giận đến hỏng đầu, Nguyệt Linh làm sao biết được Tiêu Chước chứ.
Sau khi bị Lục Tu Lương đuổi đi, Ngô Mạn ngồi trước cửa Lục phủ thở dài.
Nàng không khỏi so sánh Tiêu Chước với Hoắc Minh Thần.
Hoắc Minh Thần cưng chiều nàng, sẽ đứng sau lưng nàng khi nàng cần giúp đỡ. Tiêu Chước cũng vậy, không chỉ thế mà hắn còn có thể chia sẻ niềm vui với nàng.
Hoắc Minh Thần sẽ không dung túng nàng hồ đồ mà không có điểm mấu chốt, không thể lý giải một số suy nghĩ không biên giới của nàng. Tiêu Chước có thể, không chỉ có thể, hắn so với nàng còn có nhiều thứ kỳ diệu hơn, những thứ đó là nàng không có.
Hoắc Minh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-trong-sinh-ta-dem-phu-quan-sung-tan-troi/61765/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.