Những ngày này trôi qua chậm rãi, chớp mắt đã đến tháng mười một.
Nửa tháng này xảy ra rất nhiều chuyện, vụ án năm đó trầm oan Lục phủ, Thôi Sở Vân công thành lui thân, một ngày trước khi phong phi, nàng đã giả chết thoát thân.
Tiêu Hằng cường thế tuyên bố với mọi người, hắn trúng mệnh hung sát, không hợp với người bên ngoài, chỉ có Thái Tử phi mới tương xứng với hắn, nếu người khác gả cho hắn, hơn phân nửa đều sẽ chết oan uổng.
Triều thần thấy bức bách uy áp của Thái Tử, rốt cục không còn sinh ra dị nghị nữa.
Tất cả mọi thứ trở lại bình tĩnh.
Lại là một năm mùa đông, ngày mùng tám tháng mười một, tuyết rơi tán loạn, thiên địa một mảnh tuyết trắng.
Đây là đợt tuyết đầu tiên kể từ khi mùa đông đến.
Nguyệt Linh sợ lạnh, cả ngày đều ở thư phòng của Lục Tu Lương, ngẫu nhiên luyện chữ, xem sách, cuộc sống vô cùng thoải mái.
Trời lạnh, nàng không đành lòng để Tuyết Nhi lại bị ném lên nóc nhà, vì thế đành phải để nó ở chỗ Lưu Nguyệt nuôi dưỡng.
Sau khi A Niệm dưỡng tốt thân thể thì không biết có phải là do dùng thuốc Lục Cửu cho hay không, nội công so với trước kia còn thâm hậu hơn một chút, rảnh rỗi không có việc gì liền cùng Lục Cửu luận bàn võ nghệ.
Tuyết bay đầy trời, Lưu Nguyệt ngồi xổm ở cửa nhìn hai bóng người giao triền cùng một chỗ xa xa, đánh đến không thể giải thích nổi.
Một tiếng rống giận, “Lục Cửu! Hãy thể hiện hết bản lĩnh thực sự của huynh đi!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sau-trong-sinh-ta-dem-phu-quan-sung-tan-troi/61778/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.