Cô không hề nhận ra vẻ quyến rũ của mình lúc này, đôi má ửng hồng vì men rượu, đôi mắt long lanh như làn nước mùa xuân, khiến người ta không kìm được muốn đắm chìm trong đó. Căn phòng ngập tràn không khí lãng mạn của một bộ phim cũ, hòa cùng tiếng mưa rơi, bầu không khí ái ân dần trở nên nồng nàn hơn. Thịnh Đằng Vi kề mặt sát lại gần Trì Hoài Dã, môi cô gần như chạm vào môi anh. Mọi thứ dường như hoàn hảo, đúng lúc Trì Hoài Dã nghĩ rằng cô sắp chủ động hôn mình thì cô bất ngờ nghiêng đầu sang một bên, xoay người định lùi ra xa. “…” Hành động này của cô rõ ràng đã chạm vào dây thần kinh của Trì Hoài Dã, anh bật cười vì bực. Lửa đã được châm ngòi, làm sao có chuyện dập tắt được. Thịnh Đằng Vi chưa kịp lùi xa, cổ tay mảnh mai đã bị Trì Hoài Dã nhanh chóng nắm lấy, kéo cô trở lại, đặt cô lên bàn học rồi áp sát người lại. Đôi mắt đen của anh khóa chặt vào đôi môi đỏ của cô, cúi xuống phủ lấy, một tay giữ chặt vòng eo cô. Như ngọn lửa lan tràn trên đồng cỏ, chạm vào là bùng cháy ngay lập tức. Bàn tay ấm áp của Trì Hoài Dã làm da thịt Thịnh Đằng Vi nóng ran, khiến cô run rẩy. Thịnh Đằng Vi ngửa cổ đáp lại nụ hôn của anh, vòng tay ôm lấy cổ anh. Khi tách ra, hơi thở Thịnh Đằng Vi đã loạn nhịp hoàn toàn, ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt hạnh mờ đục sương khói, càng thêm kiều diễm quyến rũ. Đợi cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/say-huong-hong-cu-cu-mieu/2790251/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.