Đến năm thứ 8 sau khi kết hôn, Thịnh Vu Hoài cũng đã đi học tiểu học, tính cách thích quấn lấy Thịnh Đằng Vi trước kia cũng đã thay đổi không ít, phần lớn thời gian ngược lại thích tìm Trì Hoài Dã chơi, để Trì Hoài Dã dạy cậu bé chơi máy bay mô hình, xe đua mini Trì Hoài Dã ban đầu không muốn dạy, sau đó nghĩ lại, cứ để mặc thằng bé chơi chưa chắc không phải là một chuyện tốt, anh cảm thấy như vậy có thể rèn luyện tính gan dạ của Thịnh Vu Hoài. Tuy rằng studio sườn xám của Thịnh Đằng Vi mở ở ngôi nhà cổ phía Tây, nhưng mấy năm nay lượng fan trên internet ngày càng nhiều, danh tiếng TY cũng ngày càng tốt. Bất quá Thịnh Đằng Vi vẫn giữ nguyên tắc ban đầu, số lượng đơn đặt hàng không nhiều, một năm không vượt quá 30 chiếc, khi ban đầu chưa có hai trợ lý, một năm cũng chỉ nhận mười mấy chiếc. Bản thân đã có đủ kinh tế, về mặt thiết kế, Thịnh Đằng Vi chỉ theo đuổi sự hoàn mỹ của riêng mình, bởi vậy, một chiếc sườn xám thủ công của TY giá cũng không hề thấp. Mùa đông năm trước, Thịnh Bội Già qua đời, ra đi rất thanh thản, Thịnh Đằng Vi nghe dì Mai nói, buổi tối Thịnh Bội Già có uống nước một lần, sau đó sáng sớm còn nói với bà ấy vài câu, rồi sau đó khi bà ấy bưng chậu nước lên, Thịnh Bội Già đã ra đi. Thịnh Đằng Vi hôm đó không khóc, nhưng cả ngày không nói chuyện, Trì Hoài Dã biết trong lòng cô chắc chắn rất đau khổ, cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/say-huong-hong-cu-cu-mieu/2790368/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.