Lý Độ giữ đúng lời hứa, sáng dậy liền quay về căn hộ của Trần Đoan Thành, dọn dẹp vệ sinh một lượt nữa. Sau đó cô nấu một nồi cháo, trong tủ lạnh có dưa muối, cô ăn hai bữa cháo với dưa muối mà không hề ra ngoài, chỉ ở nhà đọc cuốn sách tiếng Pháp mới mua.
Đến tối, bên ngoài trời bắt đầu mưa, lúc đầu chỉ là mưa nhỏ, sau đó càng lúc càng nặng hạt, lại còn có gió. Lý Độ thu quần áo phơi ngoài ban công vào, gấp lại gọn gàng rồi cất vào tủ quần áo, sau đó xem ti vi một lúc. Các kênh đều đang chiếu phim bộ, Lý Độ vốn ít xem ti vi nên cũng không biết họ đang chiếu gì.
Thấy chẳng có gì thú vị, cô tự mình đi gội đầu, tắm rửa, sấy khô tóc, bật đèn đầu giường, dựa vào đầu giường đọc sách, chẳng bao lâu sau đã thiếp đi lúc nào không hay.
Chuyến bay của Trần Đoan Thành bị hoãn nên rất muộn anh mới về đến nhà. Vừa bước vào phòng ngủ, thấy gương mặt ngủ say yên bình của Lý Độ dưới ánh đèn dịu nhẹ, chăn cũng chưa đắp, trong tay vẫn ôm một quyển sách. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác dịu dàng, anh cúi đầu đắp chăn cho cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng của Lý Độ. Anh yêu say đắm đôi môi ấy của cô, không cần tô son mà vẫn đỏ tươi, đầy đặn và đáng yêu.
Lý Độ mơ màng tỉnh dậy, mở mắt ra thấy là Trần Đoan Thành, cô lẩm bẩm hỏi: “Mấy giờ rồi, chẳng phải anh nói sẽ ở lại mấy ngày mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sieu-do-luong-thuong-thach-ngu/2991018/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.