Sáng hôm sau Sở Tâm Lam bị ánh nắng chiếu vào làm giật mình dậy, cơ thể cô vẫn trần truồng gắt gao được Tống Hiểu Thần ôm vào trong lòng, thoáng nhớ đến sự quay cuồng tối qua mà gương mặt cô chuyển hồng. Ngước nhìn Tống Hiểu Thần đang ngủ bên cạnh trong lòng cô khẽ nghĩ - "Không biết khi tỉnh lại anh có còn nhớ những gì đã xảy ra hay không hay chung quy với anh chỉ là một giấc mộng xuân mà thôi!"
"Mặt anh sáng sớm đẹp trai đến mức em phải nhìn không thôi như vậy sao!" – Bất ngờ Tống Hiểu Thần lên tiếng khiến Sở Tâm Lam giật mình, cúi mặt xuống và co người lại.
"Dậy sớm thế làm gì? Anh cho phép em lười biếng thêm chút nữa!" – Tống Hiểu Thần vẫn nhắm mắt bá đạo ôm siết Tâm Lam vào lòng. Tay anh lại bắt đầu làm loạn trên cơ thể cô.
"Á" – Tâm Lam giật mình vội vội vàng vàng đứng lên quơ quàng lấy chăn quấn quanh người mình đỏ mặt nhìn Tống Hiểu Thần đang nằm trên giường cười cười nhìn mình.
" Vợ tôi à, dù sao anh cũng đã thấy toàn bộ cơ thể em rồi thì em còn căng thẳng như vậy làm gì!" – Hiểu Thần nheo mắt trêu chọc Tâm Lam
"Khác... Khác nhau chứ đó là bạn đêm còn bây giờ là ban ngày!" – Tâm Lam đỏ mặt nói.
"Với anh chúng không có gì khác nhau vì đều là em cả!" - Hiểu Thần cười vui vẻ rồi đứng lên đi về phía nhà tắm, đi ngang qua Tâm Lam thấy cô đang làm cái dáng vẻ phòng ngự phì cười, hôn lên tóc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/so-tam-lam-lai-den-day/583779/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.