“Mẹ không nên nói Tâm Lam như vậy trong khi mẹ chưa tiếp cúc với cô ấy! Cô ấy không phải như mẹ nghĩ!” – Hiểu Thiên như không quan tâm đến cái nhíu mày nghi kỵ của anh trai, nhanh giọng nói.
“Con! Cả con cũng muốn làm mẹ tức chết hay sao? Cô đã dùng bùa mê gì với hai đứa con của tôi! Cô thật đáng sợ cô Sở à!” – Nữa câu đầu là Tống phu nhân nói với Hiểu Thiên sau đó quay sang nói với Tâm Lam.
“Huhuhu” – Y Nặc khóc lớn hơn, ánh mắt câm ghét nhìn Tâm Lam. – “Cô ấy dụ dỗ Hiểu Thần không được cái quay sang dụ dỗ Hiểu Thiên rồi lợi dụng cậu ấy tiếp cận hiểu Thần! Huhuhu dì đừng bị cô ấy lừa!”
“Cô náo đủ chưa! Cô nên biết điểm dừng lại ngay khi tôi còn bình tỉnh được!” - Tống Hiểu Thần nghiếng răng đánh tiếng nói. Ánh mắt vô cùng hung hăn của Hiểu Thần khiến Y Nặc sợ né tránh đi, quên cả việc khóc.
“Em thu xếp đồ đi! Chúng ta đi!” – Nói đoạn Hiểu Thần nắm tay Tâm Lam kéo cô ra khỏi phòng rời đi.
“Con đứng lại cho mẹ! Đứng lại!” – Tống phu nhân hét toáng lên, nhưng Hiểu Thần vẫn không quay lại.
“Chuyện ở nhà giao cho em!” - Đi ngang Hiểu Thiên, Hiểu Thần nói, đáp lại anh là cái gật đầu chắc nịch của Hiểu Thiên.
….
“Sao em im lặng vậy? Không nói lời nào?” – Suốt chặn đường đi bầu không khí vô cùng im lặng bao trùm cả hai người, sau khi xe đỗ phịch trước hẻm nhà Tâm Lam, Hiểu Thần nhàn nhạt đánh tiếng.
“Vậy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/so-tam-lam-lai-den-day/583998/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.