Vân Diễn đi rồi.
Ta biết hắn sẽ không đến nữa.
Ta bị nhốt trong Quy Tuyết các, trong lòng buồn bực liền đem bánh bách hoa bạc hà mà Đại Đại mang về ra trút giận. Đại Đại là một nô tỳ trung thành tận tâm nhưng không giỏi thấu hiểu lòng người, nàng ấy chỉ cho rằng ta vì Vân Diễn lạnh nhạt mà đau lòng nên một ngày chạy ba chuyến đến Lạc Tư quán đổi bánh ngọt, chỉ mong hợp ý ta.
Các cơ thiếp bên ngoài hả hê trên nỗi đau của người khác, đều cảm thấy Yêu phi làm trò điên khùng, thật tốt.
Ngày tháng cứ nhàm chán trôi qua như vậy, chỉ có thái tử phi thỉnh thoảng đến thăm ta, kể cho ta nghe những cuốn thoại bản nàng ta đọc gần đây. Thoáng chốc hạ qua thu tới, trong Lăng Ba viên sen tàn lá úa, hoa quế tỏa hương. Tháng tám vốn nên buồn thu, Thịnh Kinh lại náo nhiệt hẳn lên.
Đại hoàng tử Vân Khang từ Từ Châu cứu trợ thiên tai thuận lợi trở về, các việc thủy hoạn ở Từ Châu và các việc an ủi sau thiên tai đều được xử lý thỏa đáng, không chỉ được lòng dân mà còn được lòng thánh thượng. Từ sau khi mẫu tộc nhị hoàng tử và ngũ hoàng tử liên tiếp phạm tội, hoàng thượng cuối cùng cũng phát hiện ra mình còn có một người con trai có mẫu tộc không dính líu đến chính sự mà lại có tài cán.
Vì vậy, đại hoàng tử vừa về kinh, thánh thượng liền luận công ban thưởng, lệnh Thần vương Vân Khang lĩnh chức Nội thành chỉ huy sứ, thống lĩnh Nội thành Túc Vệ quân.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/so-tay-tu-luyen-cua-yeu-phi/3013277/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.