Mục An Nhiên lại cấp tốc trở về Mỹ, khi xuống máy bay đã có người của Kì Cảnh đón cô. Cô nhớ hình như đâu có nói thời gian lên xuống đâu, nói vậy họ chờ từ lâu à?
Kì Cảnh cũng quá mức quan tâm cô rồi nhỉ.
"Tiểu thư, lão gia cho chúng tôi đến đón người, từ nay sẽ luôn luôn theo bên cạnh người" Người đứng đầu nhóm vệ sĩ cúi đầu chào cô.
"Đi thôi" Á đù, ghê vậy.
Cô lên xe, trở về nhà của Kì Cảnh. Hắn đã chờ ở đấy khá lâu rồi.
"Ba" Mục An Nhiên ngồi xuống ghế đối diện hắn, những người đằng sau đều tự động lui đi.
"Có chuyện gì?"
Cô lấy tấm hình của ba Mục đặt lên bàn. "Đây là ai?"
Kì Cảnh ngây người, lặng đi. Không biết qua bao lâu, hắn mới lên tiếng "Con là gì của cô ấy?"
"Con gái"
Kì Cảnh giật mình đứng dậy, trừng mắt nhìn cô. "Con... Con gái?" Hắn bước tới lay người cô "Cô ấy đâu???"
"Ông là gì của bà ấy?" Cô nói bằng giọng lạnh tanh khiến Kì Cảnh bình tĩnh lại.
"Ta à?" Hắn ngồi xuống ghế, nhìn vào hư không, hồi tưởng lại chuyện xưa.
"Chỉ là bạn thanh mai trúc mã mà thôi. Vậy hiện giờ cô ấy đâu rồi?"
"Chưa rõ sống chết" Mục An Nhiên không cảm xúc thốt ra. Hiện tại, cô không thể tin một ai nếu như chưa có minh chứng.
"Vẫn còn hi vọng" Kì Cảnh thở dài. "Lúc cô ấy mang thai bỗng dưng muốn đi chùa nhưng chẳng may gặp tai nạn xe. Thi thể cháy đen" Hắn cười khổ như hối tiếc một điều gì đó.
"Hàn Tú Vân, ba
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/soai-ca-dung-di-ma/1679892/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.