Về đến nơi cũng là lúc bụng cô kêu. Sáng đến giờ, bổn cô nương chưa ăn gì đâu, đói quá! Cô nhìn anh, anh nhìn cô. Hai người cứ "thắm thiết" nhìn nhau. Cuối cùng, Sở Minh là người đầu hàng trước. "Để anh đi nấu cơm"
"Nhanh lên, đói" Mục An Nhiên lười biếng nói. Cô lôi laptop ra họp trực tuyến với quản lí MAN và các nơi khác. Cô cá chắc chắn lão bất tử Hàn gia sẽ trả thù cô. Tối qua cô phá mất vài đơn hàng, sáng nay còn đánh con cưng nhà lão. Nhắc mới nhớ, cô lại quên nói tên mình cho Hàn Thiên rồi, nhưng với mạng lưới tìm kiếm nhà hắn có lẽ giờ cũng biết ai đánh rồi.
Thú vị nha.
Đang vui thầm thì Sở Minh gọi cô vào ăn. Cô còn tưởng cái gì ngon lắm hóa ra là mì gói.
Mục An Nhiên "..." Anh không nấu được cái gì ngon hơn à?
"Khụ, nhìn cái gì, em có ăn không?" Thật ra kĩ năng sinh tồn của Sở Minh không hơn cô được bao nhiêu nhưng anh ít ra còn biết nấu mì, chiên trứng, làm sandwich nha. Cô thì biết gì? Người ta giỏi hơn cô nhiều nha!
Sở Minh nhìn cô khinh thường.
Mục An Nhiên "???" Khinh cái vẹo gì? Động kinh à?
Vì quá đói nên bất chấp, ăn xong chén cô còn nhảy qua chén anh.
"Này, cái này của anh. Trả đây" Sở Minh bướng bỉnh giật lại chén. Cô không thèm lên tiếng, chạy đi kiếm điện thoại ở một xó nào trong nhà, gọi cho quản gia nhà lớn họ Mục.
"Alo bác Viên à? Làm cái gì ngon ngon mang đến đây đi ạ" Gọi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/soai-ca-dung-di-ma/1679932/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.