Trong phòng tối om.
Lâm Mặc không bật đèn, cô nằm trên giường, nghiêng đầu sang một bên, hững hờ nhìn ánh trăng bên ngoài cửa kính.
Trăng đêm nay hốt nhiên lại cứ tròn vành vạnh, dịu dàng ban phát ánh sáng màu trắng bạc, thắp sáng một vùng trời tối tăm.
Vầng trăng to lớn lại gần gũi đến mức thực dịu kì, in bóng vào đôi mắt đen thẳm lại thâm thúy như dòng nước xoáy, chỉ thấy linh động, thật linh động...
Cô khẽ câu môi dưới.
Trong hai mươi sáu năm nay, chẳng biết từ lúc nào, trăng lại trở thành tri kỷ, thân thuộc và xinh đẹp đến nhường này.
Có lẽ còn không sớm như thế, chỉ biết rằng, từ khi cô có nhận thức, có trí nhớ và thông tuệ, buổi tối trước khi ngủ vẫn thường hay ngắm trăng.
Mặt đối mặt, lại cảm thấy như có thiên ngôn vạn ngữ chưa kịp nói ra mà đã có người thấu hiểu.
Mí mắt dần dần nặng trĩu, trong ánh sáng nhu hòa, sự vỗ về ấm áp đang lôi kéo cô vào giấc ngủ yên bình.
[...]
[ Anh đã nghĩ rồi. ]
Khúc Thừa ngồi trong xe, môi ngậm điếu thuốc, tay bấm bấm trên điện thoại, sau đó dừng lại, khép mắt nhả một vòng khói, liếc mắt xuống, nhìn tin nhắn mình vừa soạn, lại nâng tay xóa đi.
Lại viết.
[ Em còn thức không? ]
Lại xóa.
[ Mặc... ]
Đến cuối cùng chỉ còn lại duy nhất một chữ, anh nhìn chằm chằm vào điện thoại một hồi, vẫn xóa đi.
Khúc Thừa thở dài một hơi, quăng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2630918/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.