"A! Mấy đứa tới rồi à? Vào đây vào đây."
"Chào dì ạ." Tịch Ngôn, Chu Lăng cùng Đường Lam Thiên hướng tới Liêu phu nhân chào một tiếng.
"Ừ, đến tìm Ninh Ninh, Thần Thần à? hai cái thằng khỉ đó còn ở trên phòng đấy." Liêu phu nhân một mặt bận nấu bận xào, một mặt hướng về phía bên đây híp mắt cười.
Từ nhỏ cả bọn đã chơi thân với nhau, bà cũng rất quý mấy đứa bạn của con mình.
"Vâng ạ, vậy bọn con xin phép lên trước." Chu Lăng dứt lời, nhận được cái gật đầu của Liêu phu nhân, cả ba nhanh chân giẫm lên cầu thang.
Vừa mở cửa bước vào phòng liền nhìn thấy hai thân ảnh hao hao nhau đang ngồi trên chiếc ghế, xoay lưng về phía đối phương, mỗi người một bàn, tay gõ lạch cạch trên máy tính.
Chăm chú đến nỗi không hề nhận thấy cả ba người họ.
Tịch Ngôn nhẹ câu khóe môi, tựa lưng vào cửa, đưa tay lên gõ gõ hai cái.
"Cộc cộc"
"Rộp rộp"
Theo sau là tiếng nhai bánh ngon lành của Đường Lam Thiên.
Cuối cùng là Chu Lăng đằng hắng một tiếng, hòa thành một bản hòa âm duy mĩ.
Hai con người đang say mê bấm game rốt cuộc cũng quay mặt qua, chớp mắt vài cái, đồng thanh: "Đến rồi à?"
Chỉ thấy hai thiếu niên giống nhau như đúc, diện mạo non nớt nhưng thanh tú đẹp trai, một bộ nam thần ấm áp, nhu hòa.
Một thân quần cộc, áo thun mặc ở nhà, màu sắc tương tự. Từ trên xuống dưới duy chỉ có một mái đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-hanh/2630925/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.