Dứt lời, hắn rút thanh kiếm mềm bên hông ra, đ.â.m về phía sau. Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau đó là tiếng người rơi xuống nước.
Cù Cẩm cảm thấy tim mình đập rất nhanh, nàng vô thức ôm chặt lấy Tiêu Trình. Bên tai, tiếng vũ khí va chạm vào nhau chan chát.
Bỗng nhiên, âm thanh biến mất, Cù Cẩm ngẩng đầu lên thì thấy trên thuyền còn lại bảy, tám tên áo đen đang bao vây hai người.
Nàng hoảng hốt, lúc này, bọn họ đang ở thế yếu. Thuyền hoa không biết từ lúc nào đã trôi theo dòng nước. Cù Cẩm nắm chặt lấy vạt áo Tiêu Trình.
Tiêu Trình thản nhiên đáp lại nàng bằng một nụ cười an tâm.
Kẻ cầm đầu hắc y nhân lại lên tiếng châm chọc: "Thái tử trong truyền thuyết cao ngạo lạnh lùng, không ngờ lại dịu dàng với một nữ nhân như vậy, hôm nay ta cho hai người làm bạn trên đường Hoàng Tuyền, cũng đỡ cho ngươi phải cô đơn."
Tiêu Trình lười nghe hắn nói nhảm, liền một kiếm đ.â.m tới. Chẳng mấy chốc, trên thuyền chỉ còn lại hai người, kẻ cầm đầu hắc y nhân và thuộc hạ của hắn.
Tiêu Trình liếc xéo, hoàn toàn không xem bọn chúng ra gì. Tên hắc y nhân không ngờ nam nhân trước mặt lại lợi hại như vậy, hắn nheo mắt, trong mắt lóe lên tia hung ác. Hôm nay nếu người trước mặt không chết, bản thân chỉ có con đường chết. Hắn đảo mắt, mũi kiếm đ.â.m thẳng về phía Cù Cẩm. Cù Cẩm nhìn thấy mũi kiếm ngày càng gần, tim nàng như ngừng đập.
Nhuyễn kiếm trong tay Tiêu Trình như du long, nhanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-lai-mot-doi-thay-doi-van-menh/2716398/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.