Sau đó anh hắng giọng, đứng đắn nói: "Đây là phương pháp tiết kiệm thời gian nhất.
Chúng ta nhanh xuống núi thôi."
Sắc mặt Thẩm Thanh đỏ ửng.
Hiện tại, quả thật chỉ có biện pháp này.
"Vậy làm phiền đội trưởng rồi."
Cô chậm rãi tới sát sau lưng Lâm Dư, hai tay vòng qua cổ anh.
Hô hấp Lâm Dư cứng lại, sau đó cõng cô lên.
Khoảng cách rất gần, Thẩm Thanh phảng phất lại ngửi thấy mùi hương phát ra trên người Lâm Dư.
Lâm Dư không giống như những người đàn ông khác trong thôn.
Anh thường xuyên mặc áo sơ mi màu trắng, tóc cắt ngắn đến vành tai, khi cười rộ lên thì lộ ra một cái răng nanh.
Giống như người ở trong thành.
Anh nói chuyện rất văn nhã, không giống những người đàn ông khác, luôn miệng là những lời thô tục.
Tim Thẩm Thanh nhảy thình thịch, thẹn thùng ngửi tóc của anh.
Hiện tại, trong lòng Lâm Dư cũng loạn như cào.
Trên lưng mềm mại và ấm áp.
Mỗi giây mỗi phút đều nhắc nhở anh hai người đang tiếp xúc thân mật.
Lâm Dư chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn.
Thân thể nóng lên khác thường, như là bị bệnh.
Hai người, mỗi người đều có tâm tư riêng, cả đường không nói gì.
Đi qua đường nhỏ, đường đi vào chân núi cũng dễ đi hơn rất nhiều.
"Đội trưởng, anh đặt tôi xuống dưới đi.
Nếu bị người trong đội nhìn thấy, đối với danh dự của anh không tốt."
Lâm Dư vốn định nói bản thân ngay thẳng, không sợ nói này nói nọ.
Nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.
Hiện tại, thật sự anh không có chút tâm tư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-lai-thap-nien-70-thon-thao-theo-duoi-nuong-chieu-ta/1765881/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.