Tay Nguyễn Ca lấy chiếc đũa tay hơi dừng một chút, sau đó hốc mắt bắt đầu đỏ.
Cô ấy thật cẩn thận gắp miếng thịt kho tàu kia lên, đưa vào trong miệng.
Thơm ngon, mềm mại.
Nguyên lai hương vị thịt kho tàu là như thế ngày.
"Nhanh ăn đi, thức ăn nhiều như vậy.
Một mình chỉ cũng không ăn hết.
Phải biết tận hưởng lạc thú trước mắt, đừng vì mọi người, cuối cùng lại bỏ quên chính mình."
Lời này là nói cho Nguyễn Ca nghe, cũng là nói cho chính mình nghe.
Thật sự cô không thích ăn thịt sao?
Chẳng lẽ cha mẹ thật sự cho rằng cô thích ăn khoai tây sao?
Kiếp trước cô bị hại do hai chữ hiểu chuyện .
Một đời này, cô không làm đứa con hiểu chuyện của bọn họ, cũng hạnh phúc hơn nhiều.
Thẩm Thanh hiểu rõ.
Cho dù mình trở lại nhà mẹ đẻ, cũng vĩnh viễn không có chỗ cho mình, thịt trên mâm cơm vĩnh viễn đều thuộc về em trai.
Cho nên cô cần gì phải ủy khuất mình.
"Cảm ơn Chị a Thanh......" Nguyễn Ca hít mũi, há miệng ăn.
Sau khi ăn xong, Nguyễn Ca ở lại rửa chén, lại cùng Thẩm Thanh lấy đá sửa tạm cửa bị đá hỏng.
"Đúng rồi, em nói trong núi có lợn rừng à? Sao trước đó chúng ta đi đào dược không phát hiện ra?" Đột nhiên Thẩm Thanh nhớ tới chuyện này.
"Ngọn núi trước đó chúng ta đi không có.
Hôm qua, em cũng là nghe được người trong thôn nói khi đi bàn giao nhiệm vụ.
Nói là gặp được ở ngọn núi lớn phía đông thôn.
Người bị thương kia cũng không phải thợ sẵn chuyên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-lai-thap-nien-70-thon-thao-theo-duoi-nuong-chieu-ta/1765896/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.