Cô xoa xoa mắt, nhìn qua cửa số thấy hai người đứng trước cửa nhà cô, đang cãi nhau cái gì đó.
Thẩm Thanh ấn huyệt thái dương, tinh thần dịu lại mới nhìn rõ người phụ nữ kia là Lưu Phương, trong lòng liền hiểu rõ là chuyện gì.
Ngoài cửa.
"Đồ ăn không ngồi rồi, chuyện nhỏ như vậy còn phải để lão tử tự thân xuất mã! Rốt cuộc ngoài ăn ra thì mày biết làm cái gì?" Hồ Cương hùng hùng hổ hổ nhìn về phía Lưu Phương.
Lưu Phương co rụt cổ lại, sợ hãi, nói: "Cô ta......!Cô ta không giống như những người phụ nữ khác......!em đấu không lại cô ta."
"Đánh rắm, phụ nữ chính là phụ nữ, có thể có cái gì không giống nhau? Nếu mày còn dám tìm cớ, lão tử đánh chết mày." Hồ Cương há miệng răng vàng khè, trên mặt dữ tợn đều căng lên, dáng vẻ hung thần ác sát.
Lưu Phương không dám nói nữa, trốn ở phía sau Hồ Cương.
Hồ Cương đá cửa loảng xoảng loảng xoảng, hô lớn: "Ngươi bên trong có phải đã chết rồi hay không, còn không nhanh ra mở cửa cho lão tử! Chẳng lẽ còn muốn lão tử tới mời sao?"
Thần sắc Thẩm Thanh âm u, ung dung thong thả mặc quần áo chỉnh tề.
"Chó ở đâu ra, sáng sớm tinh mơ đã đứng ở cửa nhà tôi gọi sủa bậy?" Thẩm Thanh đẩy cửa phòng trong ra, đi ra ngoài sân.
Hồ Cương nghe thấy này, chân đá cửa càng dùng sức, "Cái đồ đàn bà chết bầm nhà mày nói gì? Mày vừa mắng ai?"
"Ai trả lời, tôi mắng người đó.
Sáng tinh mơ, anh ở trước cửa nhà tôi không gọi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-lai-thap-nien-70-thon-thao-theo-duoi-nuong-chieu-ta/1765905/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.