Thanh Hề dẫn theo Lâm Lang, để lại Thôi Xán trông nhà, khi đến Tứ Tịnh Cư, Thanh Hề xoay người cầm tay Lâm Lang nói: “Ngươi chú ý giúp ta, nếu tình hình không ổn, phải nhanh chóng đi tìm Thái phu nhân, biết không?”
“Nô tỳ sẽ chú ý.” Lâm Lang biết chủ nhân nhà mình chỉ có Quốc công gia mới dạy dỗ được, vì thế cũng có ý muốn để Phong Lưu dạy dỗ Thanh Hề thật tốt một phen.
Bởi thế sau khi Thanh Hề vào Tứ Tịnh Cư, Cần Thư mời Lâm Lang về phòng nói chuyện phiếm, Lâm Lang liền nhận lời ngay.
Thanh Hề rụt rè đi vào thư phòng Phong Lưu, Phong Lưu ngẩng đầu đúng lúc nàng vừa bước chân qua cửa, thấy nàng mặc xiêm y bằng lụa mỏng màu hồng phấn, thắt lưng màu hồng thắt tua lủng lẳng, như tôn lên vòng eo nhỏ nhắn, váy lụa lả lướt yêu kiều.
Thanh Hề đến gần, dùng hai tay đưa bản luyện chữ đến trước mặt Phong Lưu, gọi “Đình Trực ca ca.”
Phong Lưu nhìn tay Thanh Hề, mười ngón tay thon dài trắng như bạch ngọc, đầu móng tay hồng nhạt tươi sáng, đáng yêu sáng bóng, so với người phụ nữ mắt xanh mỏ đỏ kia thuận mắt hơn nghìn lần.
Phong Lưu cũng chỉ liếc mắt nhìn qua, không chú ý nhiều, mở bản luyện chữ của Thanh Hề, thấy mỗi lúc lại tiến bộ hơn, lòng hắn cũng thấy dễ chịu, vì biết là nàng đã không coi lời hắn như gió thoảng bên tai.
Phong Lưu lại ngẩng đầu, liền thấy đôi mắt to tròn như nai con của Thanh Hề mở to đầy căng thẳng, lòng hắn chợt cảm thấy cáu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-quy-nhan/1852122/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.