Trước cửa phòng cấp cứu anh đi qua đi lại, cô đã vào hơn một tiếng đồng hồ, nhưng với anh lúc đó đằng đẵng như hàng thế kỉ. Cánh cửa mở ra, cô được đưa vào phòng hồi sức, bác sĩ nói cô chỉ bị mất nước và kiệt sức hiện tại không nguy hiểm tính mạng. Anh thở phào nhẹ nhõm. Nếu như cô thực sảy ra chuyện anh sẽ không thể nào tha thứ cho bản thân mình. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống của anh sẽ ra sao nếu cô vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian.
Anh nhìn cô nằm đó với những ống truyền, lòng đau như dao cắt, sắc mặc cô nhợt nhạt, đôi mắt vẫn còn sưng húp, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Lòng tự hỏi, tại sao lại thành thế này? Tại sao ra nông nỗi này? Anh thực sự đã làm sai sao? Anh vô cùng rối rắm, anh phải làm sao đây? Anh tự thú nhận với chính bản thân mình anh yêu cô, cái khoảnh khắc cô nắm đó bất động là lúc anh không còn có thể dối gạt chính mình. Nhưng thứ tình yêu này có thể tồn tại được sao?
Trong lòng anh gào thét, có ai đó có thể nói cho anh biết anh phải làm sao mới tốt. Phải làm sao rũ bỏ thứ tình yêu ngay từ đầu đã là sai trái này, nó đày đọa anh và cũng đày đọa người anh yêu đến cùng cực. Nó dày vò anh từng giây phút như thứ cực hình tàn nhẫn.
Có ai từng thật lòng yêu đương hẳn cũng hiểu tình yêu đắm say cỡ nào, cũng đau đớn nhường nào, lại còn khủng khiếp hơn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/song-sinh-nhat-tam/284103/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.